Nghẹn lòng phòng trọ 7m2 của NS cải lương nổi tiếng 1 thời: Cái tivi đen trắng là tài sản đáng giá nhất

Âu cũng là cái duyên, cái số của đời cầm ca, không nhà trở về lúc đau ốm, không quê hương chôn thân khi tuổi già, tuổi xế chiều mà đào Hạnh vẫn còn cô độc, lủi thủi. Cái nghiệp “xướng ca vô loài” dai dẳng đeo bám cô dường như suốt cả cuộc đời.

Thời hoàng kim của người nghệ sĩ cải lương tài hoa, mỗi đêm kiếm hơn cây vàng tiền hát

Nhìn khuôn mặt đào Hạnh buồn hiu hắt, ai biết rằng đào từng là ngôi sao, giọng ca vàng của 3 – 4 kép hát nổi danh nhất Nam kỳ lục tỉnh thời trước.

Hoa Mỹ Hạnh, Minh Vương, Lệ Thuỷ,… là những tên tuổi cải lương lớn nức lòng người dân thời trước.

Hoa Mỹ Hạnh sinh năm 1954 tại miền Tây, bà không còn nhớ được quê của mình ở đâu, chỉ biết quê ngoại ở Gò Công, mẹ bà vì mê ca hát nên đi theo cha bà, khi đó là một nghệ sĩ về quê biểu diễn.

Hoa Mỹ Hạnh được sinh ra trong đoàn hát, lớn lên cùng kép cải lương, nghe ca nhiều hơn ăn cơm uống sữa… nên năm lên 7 tuổi, bà đã là kép con vang danh cả đoàn với nghệ danh là Trang Mỹ Hạnh. Tới khi 17 tuổi, bà được Cố soạn giả Hà Triều – Hoa Phương nhận làm học trò và đặt nghệ danh mới là Hoa Mỹ Hạnh.

Ở thời kỳ đỉnh cao của mình, Hoa Mỹ Hạnh từng là đào chính của các Đoàn cải lương Tấn Tài, Hoa Đăng trong những năm của thập niên 70,80 và đi hát phục vụ khắp các tỉnh thành trong cả nước.

Bà tỏa sáng với những vai diễn cùng những vở cải lương nổi tiếng như Đêm lạnh chùa hoang, Người hùng sơn cước, Mùa thu Bạch Mã Sơn với các giọng ca vàng của cải lương Nam Bộ như Tấn Tài, Minh Cảnh, Minh Phụng, Minh Vương…

Ngày ấy, cải lương đạt đến độ cực thịnh, người già người trẻ đàn ông đàn bà đều mê. Đi tới đâu, nghe có danh đào Hoa Mỹ Hạnh, Út Bạch Lan, Lệ Thuỷ, Minh Vương,… là ít nhất cũng ngàn người xem. Người ta ái mộ nét đẹp của đào Hạnh, ở giọng ca ngọt như mía lùi, và cái ray rứt khôn nguôi mỗi lần đứt đoạn ngân vở “Đêm lạnh chùa hoang”.

Gặp gỡ và bén duyên với nghệ sĩ M.H, hai vợ chồng Hoa Mỹ Hạnh giàu có đến mức có thể mở đoàn hát riêng, nổi tiếng khắp một vùng.

“Có nhiều đêm, cô lời được hơn cả cây vàng, tiền nhiều quá đếm mỏi tay vì được khách ủng hộ… Vàng 4 số 9 mà chất cao, mua luôn căn biệt thự ở Long An, rồi còn cả một chiếc xe con…” – Hoa Mỹ Hạnh nghĩ về ngày trước.

“Vàng 4 số 9 mà chất cao, mua luôn căn biệt thự ở Long An, rồi còn cả một chiếc xe con…”

Vậy nhưng, cuộc đời không ai biết trước được chữ “ngờ”.

Khúc ca bi thương của người nghệ sĩ tài hoa khi nghiệp cầm ca vỡ tan tành

Những năm 80 thế kỷ trước, trước làn sóng du nhập văn hóa Trung Hoa, cải lương dần bị suy thoái. Gánh hát phải rệu rạo dỡ đoàn, nhiều nghệ sĩ một thời vang bóng không còn kiếm ra tiền từ việc cầm ca, đành trở về thành phố. Họ sống lay lắt trong các khu trọ, hoặc ở viện dưỡng lão và mưu sinh trên đường.

Khi đoàn hát bị trào lưu phim Hong Kong, phim TVB và phim Hàn cạnh tranh quyết liệt và không còn nhận được sự yêu mến của khán giả, làm ăn thua lỗ, vợ chồng nữ nghệ sĩ lâm vào cảnh phá sản.

Từ chỗ có thể kiếm cả cây vàng trong một buổi diễn, đến nay, thậm chí, vợ chồng Hoa Mỹ Hạnh còn phải bán cả nhà để trả lương cho nhân viên.

Tài sản lớn nhất đã mất đi, Hoa Mỹ Hạnh lại phải đối mặt với sự phản bội của chồng, khi đó hai người đã có một câu con trai kháu khỉnh.

Hụt hẫng và mất đi phương hướng giữa sự bạc bẽo của cuộc đời, Hoa Mỹ Hạnh từng tuyệt vọng tới mức muốn tự tử khi bị chồng phản bội.

Vậy nhưng cuối cùng, Hoa Mỹ Hạnh quyết định ôm con ra đi trong nỗi uất hận tủi nhục bởi người đàn ông bà đã từng yêu say đắm.

Nhưng bi kịch của người nghệ sĩ tài hoa chưa dừng lại ở đó.

Đào Hạnh dắt con trai sang đoàn khác. Đêm đêm, mẹ hát, con đi phóng loa rao tin cải lương về làng, chắt chiu từng đồng sống qua ngày. Nhưng rồi người thân duy nhất của nghệ sĩ bị sốt xuất huyết dẫn đến viêm màng não và qua đời tại Long Xuyên.

“Tự nhiên nó lên cơn sốt, cứ đắp mền rum rúm. Cô đâu biết bệnh gì, chỉ mua thuốc về cho em nó uống. Thế mà mấy ngày sau, nó nằm rồi đi luôn, hổng thèm nói cho má nghe tiếng nặng tiếng nhẹ. Lúc đưa vô viện, bác sĩ bảo nó bị sốt xuất huyết tận mấy ngày rồi…”

Hôm đó, đoàn dừng ở bến Long Xuyên, người mẹ khóc cạn đành phải “gởi” luôn đứa con ở cái bến vắng ấy, “vì có quê đâu mà đem con về”.

Sau đó nhiều năm, vì chật vật với cuộc sống mưu sinh, Hoa Mỹ Hạnh dù nhớ thương con nhưng mãi không hoàn thành được ước nguyện về thăm mộ con trai một lần. Câu chuyện của bà đã khiến nhiều người xúc động và có một mạnh thường quân tài trợ tiền cho bà về Long Xuyên tìm mộ con trai. Mừng mừng tủi tủi, nữ nghệ sĩ mang tro cốt của con về một ngôi chùa gần chỗ ở hiện tại.

 

Đoàn dừng ở bến Long Xuyên, người mẹ khóc cạn đành phải “gởi” luôn đứa con ở cái bến vắng ấy. Vậy mà, tận 30 năm đào Hạnh mới gặp lại đứa con trai lần nữa.

Cuối đời chỉ mong chết đi được chôn cất tử tế

Trong căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn 7m2 cô đào Hạnh sống lủi thủi trong cô đơn, nghèo khổ, bệnh tật. Người thân duy nhất của bà hiện tại chính là chị dâu. Tuy nhiên, người chị dâu này đã bị bệnh phải nằm liệt giường nên bà phải tự lo cho chính mình.

Trong căn phòng nhỏ bé này, thứ giá trị nhất chính là chiếc tivi trắng đen đã cũ và cây quạt máy. Những thứ này thực ra không phải của bà mà là những người cùng khu trọ cho khi chuyển đi hoặc không dùng tới nữa.

Bà cho biết mình bị bệnh tim rất nặng, từ hồi trẻ đã có những dấu hiệu bệnh, nhưng do gặp thầy gặp thuốc nên may mắn trải qua nhiều năm không phát bệnh.

Cũng vì lẽ đó, Hoa Mỹ Hạnh dù có nghề nhưng không thể tiếp tục đứng trên sân khấu, cũng không có sức khỏe để làm một nghề nghiệp ổn định hơn kiếm tiền mưu sinh.

Bà “hành nghề” sơn móng dạo để kiếm sống qua ngày. Bộ dụng cụ sơn móng được đặt ở một góc tường, bên dưới có gắn hai bánh xe để tiện đi lại. Thực ra, chiếc xe đẩy này cũng chẳng phải của bà mà do trước đây có lần bà phát bệnh phải vào viện cấp cứu. Vài bạn trẻ thấy thương tình nên tìm đến và góp tiền mua cho chứ làm gì có tiền mà mua.

Hũ gạo 5kg bà mới được người ta cho. Thỉnh thoảng, hàng xóm thương tình cũng sẽ cho khúc cá hoặc miếng thịt chứ bản thân bà tiền nhà và tiền thuốc còn chưa kiếm đủ lấy đây ra mà mua thịt, mua cá.

Trong căn phòng chật hẹp, bà cũng cố giành ra hai góc nhỏ để đặt bàn thờ phật mà một bàn thờ cậu con trai nhỏ.

Cô đào Hạnh nổi tiếng ngày nào giờ cũng lang thang khắp nơi đi làm móng dạo. Cuộc sống neo đơn, nghèo khó và căn bệnh thâm niên khiến nữ nghệ sĩ không còn một khoản tiết kiệm nào.“Cô lớn tuổi nên bệnh tim tái phát phải vào viện thường xuyên, rồi tiền nhà, tiền nước… chẳng còn dư đồng nào. 

Nói về tương lai mờ mịt của mình, người nghệ sĩ tài hoa một thời không khỏi chua xót, ngậm ngùi:

Thế là sắp xong rồi. Khi nào mình đứt dây đàn, cô sẽ vào viện dưỡng lão để chờ chết. Mong còn có người lo an táng cho mình cẩn thận ở đây… Bởi cầm ca làm gì có quê hương!

Leave A Reply

Your email address will not be published.